Cũng không hiểu tận cùng những niềm vui thầm lặng
Đời chợt chênh vênh làm chòng chành thực tại
Gió thổi đôi khi làm nghiêng ngả phố chiều.
Em đã từng góp nhặt bao nhiêu?
Buồn và vui mà đủ ngồi đong đếm.
Dù nước mắt biết rơi, dù tim hiền biết đợi
Nhưng biết không ngày dài và sẽ dài...
Cuộc đời ơi, rồi cũng sẽ phôi phai ?
Sông có khi không nhớ đường ra biển
Thuyền có lúc lạc mất phương về bến
Chim ăn hết rồi những vụn bánh ngày xưa.
Và đôi khi chỉ cần một cơn mưa
Đủ ướt hết những điều mình đã có
Em không sợ phải hong mình vào gió
Để tìm thấy con đường, trong câu hát lãng du.
Tác giả: mau_gio_xua
Nhận xét
Đăng nhận xét