Tương đồng

(Đăng ngày 09.01.2008)

Da  đen óng ánh tựa tượng đồng
Em bước vào đời thoáng mênh mông
Lối về khúc khủy, quanh co lắm
Em bỏ “dòng” ra… mộng với đời.

Thánh thiện ngày xưa còn đôi chút
Chao cánh bay nghiêng giữa chợ đời
Nụ cười phép tắc còn nguyên thủy
Em để lòng trong tiếng kinh khơi.

Từ dạo mất rồi bóng dáng xưa
Tôi bỗng buồn lên giữa đợi chờ
Sợ hãi người đời hay thay đổi
Yêu nàng, tu sĩ mới dời tu.

Em quăng mây mù lên khắp nẻo
Chếnh choáng hương mê lắm cuộc chơi
Kết tụ ngàn hoa, xin dâng hiến
Loang loáng đơn sơ ánh quang hòa.

Cô quạnh làm sao lòng thiếu nữ
Ngày trước dâng hiến trọn Chúa trời
Bỗng dưng nghe cảm nhiều tình quá
Bao chàng ong bướm… có tình tôi?
 
Bởi tại lòng em quá dại khờ
Bởi tại tình em mới chơi vơi
Khuôn diện ánh xanh như tượng cổ
Đã có một lần thoáng nhìn tôi.

Tôi hỏi lòng tôi có thật không
Hay là bóng dáng của thiên thần
Mang theo ánh sáng quanh trời biếc
Đến đỗi lòng tôi bỗng phân vân.

Thủa trời xa đất, vẫn còn gần
Thắp nến trong hồn để hiến dâng
Em quên hạnh phúc là dâng hiến
Tìm trái tim mình sẽ uổng công.

 

 Thoại Nguyên

Nhận xét

  1. Hình như có người đang thổn thức "mối tình xưa", và so sánh tình hiện tại thì fải á. Tình hiện tại thua "tình xưa" là cái chắc. Vì "tình xưa" đẩy đưa và sản sinh tình hiện tại. Hahaha.......Hì hì.....

    Trả lờiXóa
  2. hehe... hong phai... co' la` ba` so* hay ba` so*` ho^`i na`o dau ma tiec... chi? la` ca?m voi ca'i ca?m cua ta'c gia ma thui....

    Trả lờiXóa
  3. làm seo biết đc, có người muốn mượn hình ảnh bà sờ để ngụ ý chuyện khác thì seo....Ha ha ha......

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét