Tự sự với cafe

  Vô tình lang thang lại chộp được bài viết này... Đọc và cảm nhận thử xem có giống với tác giả không nhé BA... chị thì chịu thua... vì không biết uống cà phê... hehe

Bài viết được trích đăng từ Phiêu Linh's Blog


Câu chuyện của tôi thường bắt đầu khi tôi ngồi một mình . Nỗi cô đơn - đôi lúc làm người ta tỉnh ngộ và nhận thức những giá trị thật sự của cuộc sống , đôi lúc lại làm người ta ảo tưởng và thi vị hóa nó đến mức biến nó thành 1 ly café đen ko đường để nhâm nhi tận hưởng sự tỉnh táo giả tạo mà ngỡ mình là người trưởng thành và hiểu đời lắm .

Tôi bị say café . Kì lạ thật ! Khi tôi chỉ là 1 cô bé 15 tuổi đã có 1 thời gian dài tôi nghiện café đen đặc không đường và còn cầu kì hơn vì phải là loại café do chính tay tôi tự pha chế - sóng sánh như mật .

"Toong !" Lại thêm 1 giọt nặng nề rơi xuống vũng đêm đen sì kì bí . Tôi tỳ má lên bàn chăm chăm đếm từng giọt qua cốc thủy tinh trong veo . Ở cái tuổi 15 của tôi thì có lẽ việc đếm chỉ dừng lại ở đếm , tôi hứng thú vì sẽ biết được sau bao nhiêu giọt thì cốc café của tôi sẽ đầy , sau bao nhiêu lâu thì phin sẽ ko nhỏ giọt nữa và ...tôi thực sự yêu thích làn khói nồng nàn thơm lừng trứ danh thọc sâu vào tâm thức , ngây ngất bởi vị đắng nóng si mê mơn nhả từ đầu lưỡi rồi tan dần , lan tỏa êm ái thành vị ngọt đọng lại trơn tru nơi cuống họng . Tôi thấy mình thật sự minh mẫn và sảng khoái sau 1 cốc café , chỉ đơn giản vậy thôi !

Vậy mà , 10 năm sau cái việc ngồi đếm giọt café lại trở nên có ý nghĩa thần kì hơn , đếm để đợi , đếm sự chuyển động của không gian tĩnh , đếm ra được cả sự thay đổi của tâm hồn và thể xác mình , đếm bao khuôn mặt của bao con người xung quanh tôi , đếm những sắc màu xoay tròn mê mải của cuộc sống …. Và đếm cả những thứ mà tôi tin rằng cả đời này tôi chẳng thế đếm được … Tôi muốn đếm lòng tin …

Đấy , tôi say mất rồi , chỉ riêng cái mùi café bốc lên và việc chăm chú ngồi đếm từng giọt cũng khiến tôi nôn nao , run rẩy . Tôi bắt đầu nghi ngờ về sự đúng đắn của hành động uống café một mình . Nghĩ rằng sẽ hay ho lắm cơ , tôi muốn quay về cái thời 15 tuổi – hồn nhiên , non dại và rất bản năng . Tôi lan man về sư được và mất , chết chìm trong mớ suy tư , hoài tưởng , ngập ngụa những ý nghĩ mâu thuẫn đối nghịch nhau chát chúa , so sánh phần người với phần con của mỗi bản thể lờ nhờ quanh tôi ... Rồi , im lìm lắng nghe và … đợi .

“Toong!” .Giật mình , tôi đã quên khuấy mình đang đếm đến giọt thứ bao nhiêu …

Cốc café đã được già nửa , có lẽ những giọt cuối cùng cũng sắp lìa khỏi phin , tôi giá như có thể được ngồi đếm lại từ đầu để biết được cốc café của tôi có bao nhiêu giọt đắng , đếm lại từ đầu để biến mọi thứ thành hữu hình và có giới hạn …Nhấc phin lên , giọt café nặng nề cuối cùng rơi vào giữa lòng cốc tạo thành xoáy sâu đen ngòm hun hút khiến tôi rùng mình sợ hãi . Nó có thể nuốt chửng tôi bất cứ lúc nào chứ …

Bỗng dưng , tôi thấy thù hằn với cốc café của mình , nhấc bổng nó lên hít qua 1 hơi , tôi nhăn mũi bởi cái mùi quá ư khó chịu ấy , nó ko còn nồng nàn nữa , nó trở nên nghiệt ngã và đáng sợ . Tôi cố thè lưỡi thử lại cảm giác của mình , 1 vị đắng ngắt ê chề xâm chiếm , nó không ấm áp như tôi tưởng ... nó nóng , rất nóng , nóng đến mức khiến tôi bỏng rát . Vội rụt người lại , tôi hằm hè nhìn nó như đang đối diện với 1 liều thuốc độc cực mạnh . Bản năng , tôi trực hất tung cốc café đi , vì nó mà tôi tổn thương , vì nó mà tôi không thể cảm nhận được vị nào khác trên đời , vì nó mà tôi trở nên lạ lẫm , chai sạn , chán ngấy với cảm giác ngon lành phô trương của đường sữa .

Cốc café ma mị vẫn hiện hữu trên bàn , trơ lì và bất biến ...

Tôi thử chạm tay vào nó lần nữa , hình như nó nguội bớt rồi , nó làm đôi bàn tay lạnh ngắt của tôi giãn ra vì dễ chịu . Từ tốn đưa cốc café áp lên má . Ấm áp và nhẹ nhàng , làn khói mơ hồ dịu dàng ve vãn các giác quan của tôi. Nhấp 1 ngum nhỏ , cố quên cảm giác đắng ngắt của đầu môi , bình tĩnh đợi vị ngọt , ngấm dần ,ngấm dần , và … tôi đã thấy … ngọt … ngọt và rất sâu . Cứ thế , dè dặt nhấp từng ngụm một , cố gắng kéo dài khoảng thời gian thưởng thức của mình . Không dám vồn vã , tôi sợ hết ! sợ khi những giây phút thỏa mãn qua đi , cốc thủy tinh của tôi sẽ chỉ còn lại lòng không trống rỗng , trơ trọi đến ngợp thở …

Không biết bao nhiêu lâu nữa tôi mới lại dám tự pha cho mình 1 cốc café như thế . Để sau cái vị đắng ngọt hỗn loạn ấy tôi sẽ phải dũng cảm đối đầu , tự vật lộn với cảm giác say khó chịu bức bối , kéo dài , dai dẳng và bấn loạn .

Phải là 1 cốc café đen , đặc quánh , nóng và không đường …

Nhận xét

  1. Hên xui nhé, cũng có chút giống giống về cảm nhận; nhưng em hỏng chơi cafe đen, đặc quánh, nóng và không đường đâu á. Uống thế thì say tới cái gì nữa chứ say cafe không đâu. Hi hi.......

    Trả lờiXóa
  2. hehe... dzi. thì chưa phải là cao thủ uống cà phê rùi nhỉ.... ;-)

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét