Đôi lúc ta buồn, ta cảm giác như mọi chuyện xung quanh ta thật tồi tệ! Ta không biết ta cần và muốn gì lúc này... Đối diện với chính mình trong lúc đó, ta đã nhận ra được nhiều điều... Và ta lại thấy, cuộc sống này có quá nhiều thứ đang đợi ta, đang chờ ta... Gửi yêu thương tới các bạn, với lời tâm sự chân thành này. Hy vọng, các bạn cũng như tôi, sẽ thôi không buồn phiền để hướng tới một ngày mới, đầy những tiếng cười và tình yêu thương, hy vọng!
Tôi không nghĩ tôi cô đơn, bởi tôi còn có gia đình và bạn bè tôi luôn bên tôi. Tôi hãnh diện về điều này vì ít ra, với rất nhiều người, tôi hơn họ. Tôi vẫn có và còn những thứ quý giá đó. Tình yêu thương gia đình, tình cảm bạn bè vẫn bên tôi.. Tôi trân trọng!
Tôi không nghĩ tôi đang buồn, bởi nỗi buồn nhỏ nhoi của tôi đâu có thấm tháp gì với hàng tỷ những nỗi buồn khác của mọi người trên trái đất này. Họ có những nỗi đau, những mất mát không bao giờ có lại được, những vết thương lòng mãi chẳng bao giờ lành... Nhưng họ vẫn sống, vẫn cố gắng với cuộc sống của mình... Nhìn vào họ, tôi thấy mình bé nhỏ, và tôi không cho phép mình có những phút xáo lòng như thế nữa! Tôi cần phải mạnh mẽ, vì tôi chưa làm được nhiều điều tôi mong muốn.
Tôi không nghĩ mình thất bại, khi tôi làm một việc nào đó mà chưa được hài lòng. Nhiều người đã chứng minh cho tôi thấy rằng: Chỉ cần có niềm tin, hy vọng, hoài bão và những cố gắng của mình. Ắt hẳn tôi sẽ làm được điều gì đó, dù không thật hoàn hảo như ý muốn của mình, nhưng ít ra ở một mặt nào đó tôi đã thành công. Và như thế, cũng đồng nghĩa với việc tôi không hề thất bại.
Tôi không nghĩ mình yếu đuối, khi tình yêu không ở lại với tôi! Tôi chẳng muốn dằn vặt vì những gì không thuộc về tôi. Có thể một lúc nào đó tôi đã nghĩ đó là bến bờ của tôi, là đôi vai dựa của cuộc đời tôi... Để rồi một ngày tôi bất chợt nhận ra rằng: Người đó không thuộc về tôi, không phải là của tôi. Tôi thoáng buồn, nhưng sẽ chỉ là thoáng qua thôi, tất cả sẽ hết và kết thúc. Tôi nghĩ đơn giản như này: Đôi khi người ta nghĩ là đã tìm ra một nửa của mình, nhưng không phải. Họ lạc nhau thôi, đó không phải là nửa của họ mà là nửa của người khác, vậy thì có nên buồn không? Trên con đường tôi đi, tôi gặp nhiều người, họ luôn đi song song với tôi, đi chéo tôi hoặc đã “cắt” tôi tại một điểm nào đó... Gặp một lần, và chỉ có thể. Tôi đi tiếp con đường cuả tôi và họ đi tiếp con đường của họ. Vậy nên khi những gì không thuộc về mình, mãi mãi không thuộc về mình thì hãy học cách chấp nhận nó, chấp nhận trong vui vẻ. Mọi thứ sẽ vui vẻ và tốt đẹp trở lại, vì còn có nhiều thứ vẫn đang chờ đợi tôi ở phía trước. Và hơn tất thảy là người ấy của tôi vẫn đang chờ tôi.
Tôi không nghĩ tôi sẽ làm ai đó tổn thương, dù rằng tôi biết sẽ có ai đó tổn thương vì tôi. Nhưng cuộc đời là vậy, đôi lúc ta có muốn tránh cũng không tránh nổi. Tôi không thể yêu thương một người, không thể gieo hy vọng và niềm tin nơi họ khi tôi không thể cùng bước chung con đường với họ. Có thể, họ tốt với tôi, quan tâm tôi, chân thành và luôn lo lắng cho tôi. Nhưng nếu như chỉ vì những điều đó thôi, thì chắc tôi đã yêu hàng tỉ người. Tình yêu có những lý lẽ riêng, không thể áp đặt cho nó những gì không thuộc về nó. Rồi một lúc nào đó, họ cũng sẽ tìm được hạnh phúc riêng của họ, cái đó mới thuộc về họ. Không phải tôi!
Và tôi không nghĩ trong lúc này tôi vẫn còn những suy tư, những nặng nề của ngày hôm trước... Tôi đã vui lại, vì tôi đã được giải tỏa, tôi đã có thể hiểu tôi muốn gì và cần gì lúc này! Cảm ơn cuộc đời, vì mỗi sáng thức dậy tôi có thêm một ngày mới để yêu thương và được yêu thương... Một cái cười, một niềm tin nho nhỏ... cũng đủ để lòng tôi vui lại, bắt đầu một ngày mới với những bộn bề của ngày hôm qua. Một cái cười... Cái cười ngoan! Cái cười hiền, cái cười trìu mến của một ngày mới!
Giao diện blog Mắt cười
Cảm nhận của độc giả Blog Việt:
Ho ten: NGUYỄN HỒNG HẠNH
Dia chi: QUẢNG NINH
Email: NGUYENHONGHANH308@YAHOO.COM
Tieu de: Đôi lúc muốn thành lá,cuốn vào gió bay đi mãi...
Noi dung: Đôi lúc muốn thành lá, cuốn vào gió bay đi mãi, đôi lúc muốn tan biến vào hư không, đôi lúc muốn biến mất khỏi cuộc sống này, biến mất như chưa bao giờ tồn tại. Và sẽ chẳng có một ngôi sao trên bầu trời nào cho mình cả, chẳng có định mệnh nào dành cho mình,chẳng có cả 1 tình yêu đẹp nào nữa... Cuộc sống chẳng bao giờ dễ dàng cả, chẳng có chỗ cho những than vãn mà không rút kinh nghiệm, sửa sai... Chẳng có chỗ cho những nỗi buồn tầm thường cả... buồn thì phải biết kiềm chế, nuốt nước mắt vào tim để dũng cảm, kiên cường vượt qua đau khổ, khó khăn... Mình viết blog không phải là để than vãn, để kêu ca, để cho mọi người đọc và thương hại... mình viết blog cho chính mình, viết để ngày sau đọc lại và thấy rằng trước đây mình đã yếu đuối và ngốc nghếch như thế nào... Hôm nay viết blog kêu than, kêu đau khổ, chán nản... thì mai sẽ khôn hơn, trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn ngày hôm qua... ngày kia cũng vậy, rồi ngày kìa...
Ho ten: Mắt Cười
Email: thuongtham_htd
Tieu de: Cảm ơn mọi người và gửi yêuthương đến các bạn!
Noi dung: Quả thực, những lúc cảm giác mọi thứ thật tồi tệ, ngồi buồn và ngao ngán chẳng thể hiểu nổi chính mình trong lúc đó. Chỉ muốn chạy trốn! Trốn khỏi những cảm giác đó bằng cách thu mình trong phòng để gậm nhấm nỗi buồn, gậm nhẫm những xúc cảm... Tại sao lại phải như thế? Tại sao lại phải trốn tránh những điều đó, trốn tránh để làm gì khi càng trốn tránh càng mệt mỏi. Hãy cố gắng đương đầu với nó. Ắt hẳn đó là sự lựa chọn tốt nhất trong lúc đó. Chỉ có thể cho phép mình buồn trong một lúc nào đó, cho phép mình buồn trong một giai đoạn nào đó nhưng tuyệt đối không cho phép mình cứ thế mà buồn mãi. Có quá nhiều thứ đang đợi mình, và tôi nghĩ mình cần gượng dậy để đi tiếp. Mỗi lần ngã, mỗi lần vấp là một lần mình trưởng thành hơn. Nhưng không phải cứ ngồi ì ra để mặc mọi thứ trôi qua trong sự tẻ nhạt. Biết đâu đó, những lúc bạn như thế, bạn lại đánh mất đi nhiều thứ thật sứ có ý nghĩa và cần cho bạn? Tôi đã đọc hết những gì các bạn comment ở trên. Tôi thật sự thất rất vui vì ít ra tôi cũng đã có cùng tâm sự với mọi người và dù là nhỏ nhoi thôi, các bạn tìm thấy mình trong đó và cố gắng bước qua những khó khăn của mình. Hy vọng và luôn mong thật nhiều yêu thương sẽ đến với tất cả. Tôi luôn nghĩ là hạnh phúc và thành công chỉ có được khi người ta biết cách tự tạo ra cho chính mình. May mắn chỉ là một phần nhỏ, không bao giờ là tất cả.
Nhận xét
Đăng nhận xét