Cha mẹ là thầy, là bạn, là người thân
Thầy hướng dẫn, bạn sớt chia trìu mến
Tôi mong ngóng mẹ cha sao chưa đến
Để tôi đem tâm sự gửi mẹ cha.
Cha mẹ là nhà, là ga, là bờ bến
Nhà che nắng mưa, ga rủ đi xa
Bến bờ để con về nương náu
Xây đắp mộng đời dời đá vá non.
Cha mẹ là phấn, là son, là đường mòn
Phấn ướp da, son thoa môi tươi thắm
Đường dẫn con về quê ngoại, quê cha
Ơn cha mẹ giải ngân hà hằng đêm.
Cha mẹ là ngày, là đêm, là ngọn đuốc
Ngày làm việc để đêm về mơ ước
Có cha mẹ con mạnh chân vững bước
Dẫu cuộc đời nhiều nghiệt ngã khó khăn,
Cha mẹ là giường, là chăn, là chiếu, gối
Ôm ấp con từ thủa mới vào đời
Chăm sóc con ngày đêm sớm tối
Vỗ về con chăn dắt với chở che.
Cha mẹ là lúa, là tre, ngô, khoai, sắn
Lúa nuôi con khôn lớn thành người
Tre – bóng mát giữa trưa hè oi ả
Sắn, ngô, khoai thết lễ hội giao mùa.
Cha mẹ là đình, là miếu, là trường học
Đình dạy con nếp quê hương nguồn cội
Miếu khuyên răn con thảo hiếu trung kiên
Trường giữ gìn con liêm chính, thanh cao.
“Cha mẹ là đấu, là bao, là nong, nia, thúng, rá
Sàng sẩy cuộc đời gạn đục khơi trong
Cha mẹ nào chẳng sẵn cả tấm lòng
Cho con lớn và mong con khôn lớn.”
06/06/2003
(Trích từ tập thơ "Hoàng Hôn và Bình Minh")
Nhận xét
Đăng nhận xét