Thoáng những mắt rơi những hồn rơi
Tôi mơ – tôi đến - đến bên người
Hoàng hôn chợt tắt trong lòng nhỏ
Bởi những chiều rơi - những mắt rơi!
Ánh mắt ngày xưa xa vời vợi
Nỗi nhớ hôm nao vẫn chập chùng
Người bỗng mông lung mà hiển hiện
Hứng những hồn rơi những mắt rơi
Ôi! Mơ cho lắm cũng vậy thôi
Đem thân than thở lấy một đời
Còn mơ với mộng làm sao chết
Vết dấu tình đầu cứ chơi vơi.
Tôi đi rắc mộng để mà mơ
Người mơ - người mãi mãi lững lờ
Vườn thu xé nát tâm hồn nhỏ
Ngõ dấu tình sầu cứ ngẩn ngơ.
Tôi thề - tôi mãi mãi yêu người
Tôi nguyện – tôi mãi mãi yêu đời
Tin vui mùa xuân hoa bừng nở
Những cánh rong đời vẫn nổi trôi
( từ tập thơ "Hoàng Hôn Và Bình Minh")
Nhận xét
Đăng nhận xét